Bên Rặng Ô Môi

Trình bày: Tấn Tài

Tác giả:Viễn Châu

Thể loại: Vọng cổ

Bài hát Bên Rặng Ô Môi do nghệ sĩ Tấn Tài thể hiện, thuộc thể loại Vọng cổ. Quý vị có thể nghe, download (tải về máy) bài hát Bên Rặng Ô Môi mp3 miễn phí tại bansacphuongnam.com.

Thông tin và lời bài hát: Bên Rặng Ô Môi

Nếu Quý vị biết hoặc sưu tầm được lời của bài hát Bên Rặng Ô Môi do nghệ sĩ Tấn Tài trình bày, vui lòng đóng góp Tại đây.

[LÝ CON SÁO:] Bông ô môi. Gió cuốn rụng đầy trên sông. Nhìn mây trời mênh mông. Kẻ ly hương nay đã quay về. Sao trong dạ não nề. Hồi chuông buồn từ xa vắng đưa. Trong khói sương thêm tái tê hồn ta. Ngồi bên bờ nhìn hoa lá rơi. Cơn gió đưa theo nước sông buồn trôi. [VỌNG CỔ:] Bến nước năm xưa chỉ còn cội đa già chơ vơ rũ bóng. Gió đông ơi, lòng tôi đã ớn lạnh sao gió đông còn thổi làm chi cho bông ô môi rũ cánh rụng tơi bời. Người cũ giờ đây sao vắng dạng lâu rồi? Mây lang thang bay về nơi vô định, sương khói nhạt nhòa hoa thắm cũng buồn trôi. Mười năm rồi còn chi nữa em ơi, mình xa nhau mỗi kẻ một phương buồn. Tôi giang hồ đã mỏi gót phong sương, em ở đây với bốn bề khói lửa Tôi quên làm sao ngày tôi sang nhà em, ăn bát canh mồng tơi với nồi cơm gạo mới, rồi chia tay từ giã để lên đường. Em bơi xuồng ba lá tiễn đưa tôi đến tận đầu làng. Khi chia tay cả hai còn bịn rịn, nước mắt đôi dòng cứ ràn rụa trào tuôn. Về đi em lo rẫy bái nương khoai, mình còn gặp gỡ khi thanh bình trở lại. Dù xa cách đầu non hay cuối bãi, tôi vái van trời cho quê ngoại bình yên [NÓI LỐI:] Kể từ đó như cánh bèo mặt nước Trôi bập bềnh trên bốn mặt trường giang. Rồi một chiều lòng chạnh nhớ quê hương Tôi về thăm lại xóm làng *** thuộc. [VỌNG CỔ:] Tôi ngồi dưới rặng ô nhìn cánh hoa rụng rơi trên mặt nước theo trận gió tàn đông lướt thướt bay về. Chuông đổ từ xa, một âm thanh vang vọng não nề. Mùi hương khói theo gió chiều phảng phất từ một ngôi chùa đổ nát cạnh bờ sông. Trên chiếc xuồng có một ông lão *** ***, màu tuyết trắng in trên mái đầu nắng gió. Theo lượn sóng bập bềnh xuôi ngược đang thả đường câu trên mặt nước sông đầy. Bác Sáu giăng câu cho thuyền cặp bến, ngước mắt nhìn tôi thay tiếng hỏi câu chào. Giây lâu, bác mới nghẹn ngào lên tiếng: "Cháu ở xa xôi về tự hồi nào? Cháu ơi, con Tư nó đã lấy chồng từ 5 năm về trước, nhưng số phần nó bạc phước vô duyên. Chồng nó chết đi rồi, không chỗ tựa nương, nó buồn khổ vào chùa xin quy y thí phát. Nhưng khói lửa vô tình không tha nơi phật tự, giờ đây nó thành ra một sư nữ tật nguyền". Trời u ám bỗng vụt vù cơn gió lạnh cuốn theo từng cánh ô môi. Tiếng chuông đại đồng vang vọng xa xôi như tiếng khóc u hoài nức nở. Trước cổng tam quan, tôi còn bỡ ngỡ, nửa muốn quay về, nửa không nỡ dời chân. Tiếng tụng niệm theo gió chiều vọng đến, khiến lòng tôi thêm tê tái bâng khuâng. Ô môi rụng cánh đầy sông, mấy mùa hoa nở, mấy năm đợi chờ. Tôi bây giờ là một kẻ bơ vơ, bởi đời với đạo ngăn chia hai lối rẽ. Ô môi rụng cánh tơi bời, chuông tắt lâu rồi, tôi còn đứng trông ai.

CẢM NHẬN CỦA BẠN