Thông tin và lời bài hát: Trụ Vương Thiêu Mình

Nói lối Bệ hạ ơi! Binh Khương Thượng trước Ngọ môn reo tở mở Thành trì đang bị vây phủ khắp Tây Đông Khương Tử Nha lãnh ấn Nguyên Nhung Đòi bệ hạ phải khai thành giao chiến... Câu 1: Trời ơi! Đám tôi trung đã phản Trụ đầu Châu kéo binh về vấn tội. Trong khi Hoàng hậu Tô Nương lại bỏ ta sớm vội... VỌNG CỔ ... bôn... đào... Lần đầu tiên, trẫm để cho suối lệ tuôn trào. Châu Thăng ơi! Hãy đem đến đây một bầu ngự tửu, cho trẫm ấm lòng trong vắng lạnh, cô đơn (-) Bá Lạc Đài đã vắng bóng Tô nương, vắng tiếng nhạc lời ca, vắng mỹ nữ cung tần. Nhìn lại giang sơn mà lòng quả nhân thêm nghẹn ngào tức tưởi... Câu 2: Trời ơi! Ta làm vua mà không nghe lời can gián thì bảo sao đám thần dân không hận oán căm thù. Rồi đến Nay khắp giang sơn như phủ áng mây mù... Cơ nghiệp Thành Thang đến ngày đổ nát, mặt mũi nào trẫm nhìn ngó tiên vương! (-) Thôi thôi...Châu Thăng ơi! Hãy chất củi khô chất bốn phía Trích Tinh Lầu cho quả nhân tự xử. Xác thân nầy sẽ tiêu tan trong lửa đỏ, chẳng biết tiếng bạo tàn có gột rửa cùng chăng.... Câu 3: Trẫm đã lên tận Vọng Lầu trước cửa Ngọ Môn Quan nhìn thành ngoại đang bao phủ bởi rừng gươm, biển giáo. Tiếng hò reo tở mở: “ Hãy khai thành bắt Ân Thọ Trụ Vương! “(-) Không! Trẫm không để ai nhọc công bắt bớ trẫm đâu, đã gây nên tội thì trẫm phải đền lấy tội. Trẫm sẽ tỏ cho thần dân thấy rằng trẫm đà cải hối, dẫu rằng khi trẫm biết ăn năn thì khắp giang sơn đã hòa chan giọt máu của dân lành. Nói lối Đồng Bào lạc giết oan tôi lương đống Sái bồn kia sát hại đám cung tần Giết Tỉ Cang lấy thất khiếu linh tâm Giam Cơ Tử bảy năm nơi Vũ Lý... Câu 4: Thế mới hay “ Thiện ác đáo đầu chung hữu báo. Cao phi viễn tẩu dã... VỌNG CỔ ... nan... tàng... Bá tánh vì ai cam chịu cảnh cơ hàn... Ta lại còn bày ra những trò chặt chân trẻ già xem mỡ, mỗ bụng dưỡng phụ xem thai (-) Phung phí hết của kho, giết oan tôi trung thần nghĩa sĩ. Phải chăng ta làm vua mà quá tin lời hồ mị, nên ngày nay nghiệp đế tan tành. Câu 5: Bá Lạc Đài vàng son rực rỡ mà ta đã xây nên dưới xương máu của dân lành.... Hôm nay chỉ còn có ta trơ trọi một mình... Đèn hoa đã tắt từ lâu, tiếng nhạc cũng chìm vào trong im lặng. Lũ hồ ly đã trở về nơi hang cùng núi thẳm... Chỉ còn ta với chén rượu nhạt mùi hương, Chén rượu cuối cùng ta nhấp vào sao cảm thấy sầu dâng tràn trong tâm não Trong khi ta chơ vơ giữa Bá Lạc Đài. Câu 6: Một vì vua vô đạo như ta, trên thì thất lễ với chư hầu dưới thì lầm than bá tánh. Rồi đây trở về âm cảnh mặt mũi nào nhìn ngó Tiên vương (-) Đã vậy mà trong màu tang tóc thê lương bao nhiêu hồn oan buổi trước, hiện về đòi mạng! Thôi thôi, Châu Thăng ơi! Hãy châm dầu nỗi lửa, cho trẫm đây tự xử thiêu mình. Ngàn đời sau đừng ai nhắc nhở đến Trụ Vương. Một vì vua hôn quân, vô đạo Lầu cao rũ nắm xương tàn Bởi mê tửu sắc nên ngai vàng suy di

Loading...

CẢM NHẬN CỦA BẠN


TÀI TRỢ - QUẢNG CÁO

Loading...

KÊNH YOUTUBE

ĐÓNG GÓP/YÊU CẦU